Hôm nay là 24 tháng Chạp.
23 Tháng Chạp má 2 hỏi cúng ông Táo cái gì? Đâu có biết. Mà chắc cũng không có gì đặc biệt.
Mặc 1 cái áo bông tím thật đẹp ẵm anh Út đi khám bệnh. Và mãi cho đến 10h đêm mới có thể tắm thay được bộ đồ ngủ.
Điệp khúc, ẵm con, dỗ con, cho con uống thuốc, nấu cháo, nấu cơm, ráng ngồi rặn cái gì đó vui vui ra nói chuyện chơi trong lúc ăn vội chén cơm, rồi lại ẵm, dỗ, dọn drap giường con ói. Vậy thôi mà hết ngày. Đêm đến nằm xuống cái lưng thẳng thớm, mừng ứa nước mắt.
Lúc nào cũng thấy thương cho người ở xa. Mình vầy mà còn khóc lên khóc xuống thì người ở xa có 1 mình, ráng sao cho đặng? Thế là lại cười phớ lớ.
Công việc rất rất không tốt. Dù đưa bao nhiêu việc đều cố gắng hoàn thành đúng deadline. Nhưng có cảm giác người ta muốn tìm sự đổi mới. Người ta tìm cớ với mình. Thây kệ. Cái gì cũng nhủ trong bụng "qua Tết tính". Trong khi tết thật ra có mấy ngày chớ mấy đâu. Mấy ngày thì đủ để làm gì?
Mong là những ngày "đen như con mực" này kết thúc sớm. Để lại cười phớ lớ khi xưn về.
Nhật ký tình yêu cho Cherry, Vani và Kiwi. Là phút thư giãn của mẹ với bánh trái, nấu nướng, thêu thùa.
Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015
Thứ Ba, 3 tháng 2, 2015
Trái Vani ngọt ngào của mẹ
Mẹ nói hoài ha, lần nào bắt đầu viết về Vani của mẹ, mẹ cũng muốn mở đầu bằng việc thấy áy náy vì sự thiệt thòi đủ đường của con.
Nhưng mà sự thiệt thì sao? Con rõ ràng phát triển rất rất tốt, dù hình thức nhỏ bé (bé như 1 cái kẹo luôn đó), cởi hết quần áo ra ba cứ than trời ơi sao mà cái chân cái tay cái bụng có chút xíu, không dám nựng mạnh luôn đó.
Ẵm 2 đứa ra đường thì hết 9/10 người nói con giống y hệt mẹ, Kiwi giống hệt ba. Ngay cả cái vụ móm sọm thì cũng từ mẹ mà ra chứ ai.
Con không ngủ với ba mẹ mà ngủ với ngoại từ lúc 1 tháng tuổi, mẹ cứ sợ con không bện hơi mẹ, bện hơi ba, như vậy mẹ sẽ buồn lắm lắm. Mẹ luôn thấy tự hào khi con của mẹ quyến luyến, đòi ẵm, đòi ôm (ai thấy cực, thấy mệt chứ mẹ thì không).
Ai cũng nói thường thì những đứa con thứ sẽ nhanh nhạy, lanh hơn đứa con đầu. Mà đúng thật. Mẹ nhớ hồi đó cứ thắc thỏm ủa sao 5 tháng mà chị 2 chưa biết trườn? Ủa sao thôi nôi rồi mà chị 2 chưa biết đứng chựng? vân vân mây mây.
2 em thì ngược lại, mẹ cứ bình chân như vại. Vậy mà 2 đứa lại phát triển thể chất đúng mốc hơn chị 2. Tròm trèm 10 tháng, Vani đôi khi đã đứng chựng được. Bò lổm ngổm khắp nhà. Chiều mẹ về con bò tới ôm chân mẹ vịn đứng lên, kêu è è, nói bô lô ba la gì đó rồi ngửa cổ lên chờ mẹ giang tay ra ôm lên. Thương lắm.
Con lên cân chậm dù bú tốt, ăn cũng tàm tạm. Quần áo mặc hoài chẳng thấy chật, người mỏng dính à. Thành thử cứ 2 chị em xáp lại là bị anh Út ảnh ăn hiếp. 2 đứa ngồi gần mà thằng quậy kia cứ lấy tay cào chị, lấy tấm thân đè lên chị rồi thò tay nhéo 1 cái (coi chịu nổi không). Chị thì chưa biết né, chỉ ngồi im rồi mếu máo khóc. Mẹ với ngoại khẽ tay ảnh hoài mà ảnh chưa có sợ.
Cưng ha, m2 ha.
Nhưng mà sự thiệt thì sao? Con rõ ràng phát triển rất rất tốt, dù hình thức nhỏ bé (bé như 1 cái kẹo luôn đó), cởi hết quần áo ra ba cứ than trời ơi sao mà cái chân cái tay cái bụng có chút xíu, không dám nựng mạnh luôn đó.
Ẵm 2 đứa ra đường thì hết 9/10 người nói con giống y hệt mẹ, Kiwi giống hệt ba. Ngay cả cái vụ móm sọm thì cũng từ mẹ mà ra chứ ai.
Con không ngủ với ba mẹ mà ngủ với ngoại từ lúc 1 tháng tuổi, mẹ cứ sợ con không bện hơi mẹ, bện hơi ba, như vậy mẹ sẽ buồn lắm lắm. Mẹ luôn thấy tự hào khi con của mẹ quyến luyến, đòi ẵm, đòi ôm (ai thấy cực, thấy mệt chứ mẹ thì không).
Ai cũng nói thường thì những đứa con thứ sẽ nhanh nhạy, lanh hơn đứa con đầu. Mà đúng thật. Mẹ nhớ hồi đó cứ thắc thỏm ủa sao 5 tháng mà chị 2 chưa biết trườn? Ủa sao thôi nôi rồi mà chị 2 chưa biết đứng chựng? vân vân mây mây.
2 em thì ngược lại, mẹ cứ bình chân như vại. Vậy mà 2 đứa lại phát triển thể chất đúng mốc hơn chị 2. Tròm trèm 10 tháng, Vani đôi khi đã đứng chựng được. Bò lổm ngổm khắp nhà. Chiều mẹ về con bò tới ôm chân mẹ vịn đứng lên, kêu è è, nói bô lô ba la gì đó rồi ngửa cổ lên chờ mẹ giang tay ra ôm lên. Thương lắm.
Con lên cân chậm dù bú tốt, ăn cũng tàm tạm. Quần áo mặc hoài chẳng thấy chật, người mỏng dính à. Thành thử cứ 2 chị em xáp lại là bị anh Út ảnh ăn hiếp. 2 đứa ngồi gần mà thằng quậy kia cứ lấy tay cào chị, lấy tấm thân đè lên chị rồi thò tay nhéo 1 cái (coi chịu nổi không). Chị thì chưa biết né, chỉ ngồi im rồi mếu máo khóc. Mẹ với ngoại khẽ tay ảnh hoài mà ảnh chưa có sợ.
Cưng ha, m2 ha.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


